Dharamsala

và Những Bài Pháp Sống

 

Khải Thiên

 

 

Lời Toà Soạn:

 

Đầu mùa Thu 2010 phái đoàn của hai tu viện Cát Trắng (White Sands Buddhist Monastery) và Cát Sơn (Good Mountain Monastery) gồm 70 thành viên đă hoàn thành viên măn chuyến hành hương chiêm bái Phật tích Ấn Độ, Nepal, và Thánh địa Dharamsala. Chuyến đi được kết thúc sau bốn ngày tu học (04-07, Tháng 10, 2010) tại trú xứ lưu vong của đức Dalai Lama đời thứ 14. Trong dịp này, phái đoàn có duyên lành được diện kiến, đảnh lễ, và lắng nghe những lời dạy cao quư từ một bậc vĩ nhân của thế giới hiện đại. Dưới đây là đôi ḍng cảm niệm của Thầy Thích Tâm Thiện, trưởng đoàn hành hương.

                                                           

***

           

            Lần đầu tiên trong đời chúng tôi có được cơ duyên đi chiêm bái Phật tích tại Ấn Độ và Nepal. Hơn hai mươi năm mong đợi, bây giờ giấc mơ mới trở thành hiện thực. Chúng tôi vẫn c̣n ch́m trong thinh lặng để sống với những kư ức thiêng liêng và nhiệm mầu nơi đất Phật, chẳng muốn nói ǵ và cũng chẳng muốn viết ǵ. Bỗng dưng nhà văn Nhă Ca, người luôn tận tụy trong ầm thầm đă giúp cho chúng tôi có một chuyến đi thành tựu viên măn, yêu cầu chúng tôi viết một bài về chuyến hành hương để đăng vào Tạp chí Xuân 2011 của Việt Báo. Không từ chối được trước sự ưu ái của Bà, chúng tôi đành phải lấy ra một phần im lặng thiêng liêng trong kư ức của ḿnh xin được chia sẻ cùng bạn đọc.

 

          Thành Phố Tâm Linh

 

            Đến Dharamsala, chúng tôi dường như đi vào một cảnh giới khó có thể mô tả bằng lời, chỉ có những cảm xúc trào dâng giữa một thế giới mà nó dung ḥa cả hai cơi trần tục và thánh thiện. Thành phố Dharamsala nằm trên một triền núi cao, nơi mà chúng tôi luôn có cảm giác rằng ḿnh có thể với tay chạm đến vách núi Himalaya, đỉnh núi tuyết cao nhất thế giới. Có lẽ, sự thanh khiết và mênh mông của núi đồi hẳn phần nào làm cho cái tâm của con người trở nên cao cả và bao la hơn. Dharamsala không có những kiến trúc lộng lẫy như những thành phố hiện đại nhưng nó không hề hiu quạnh ngay cả trong những chiều mưa phùn lạnh lẽo. Chung quanh trú xứ của một vị Thầy tâm linh vĩ đại, ngoài những người dân lưu vong-bản xứ có cả hàng ngàn người đủ loại chủng tộc từ khắp nơi trên thế giới đổ về nơi đây. Nhà hàng, khách sạn, phố xá, mua bán, xe cộ, hàng quán san sát nhau, lúc nào cũng tất bật đông người. Có một điều rất lạ là hầu như ai cũng đeo những tràng hạt trên cổ hoặc trên tay và gương mặt của mọi người ở đây rất thanh b́nh, an lạc. Đi bộ vào những buổi sáng sớm, chúng tôi nghe tiếng tụng kinh, tŕ chú, niệm Phật vang ra từ những ngôi nhà của cư dân địa phương. Thậm chí những người đi thể dục cũng vừa đi vừa lần chuổi hạt. Phải chăng trái tim đại từ bi của vị Thầy tâm linh vĩ đại đă nhiếp hóa những ai đang cùng một khát vọng giải thoát? Ngài đang giúp họ tịnh hóa ḷng trần để vươn đến cơi thiện, một cơi sống an b́nh và vô nhiễm không phải ở đâu xa mà chính tại mặt đất trần thế này. Cũng như ở các Phật tích, chúng tôi đă vô cùng an lạc trong những ngày tu tập tại Dharamsala. Sự an lạc đó hẳn không phải đến từ núi cao hay rừng rậm mà từ sức mạnh của một trái tim đại bi vô h́nh sống động, lan tỏa ra từ trên đỉnh núi ngút ngàn. Làm sao mà bạn có thể mô tả cho được nỗi niềm hạnh phúc thiêng liêng sâu thẳm, nơi mà ngôn ngữ tự nó đă biến thành héo hắt! Chỉ có sự im lặng hiện diện ở đó, vậy thôi.

 

          Thánh Hóa Đời Sống

 

          Chúng tôi đến Dharamsala vào lúc một giờ sáng. Thầy giám viện Geshe Kalsang Damdul của học viện Institute Buddhist Dialectics và các vị Lama đă chờ đón chúng tôi, đưa chúng tôi vào từng khách sạn nghỉ ngơi. Năm giờ sáng hôm sau, Thầy và các vị Lama của học viện lại có mặt tại khách sạn để sắp xếp chương tŕnh tu học cho đoàn cũng như lo mọi thủ tục để đưa đoàn vào diện kiến và đảnh lễ đức Dalai Lama. Trong suốt năm ngày ở Dharamsala, chúng tôi được chư Tăng tại học viện chăm sóc chu đáo, lo cho chỗ ăn, chỗ ở và tu học. Các vị đă hết ḷng giúp đỡ chúng tôi như những người phục vụ đúng nghĩa. Họ đă xuống tận New Delhi để đón đoàn, hướng dẫn đoàn suốt năm trăm cây số lên Dharamsala. Họ đích thân giúp khiêng hơn 130 cái vali nặng trĩu lên xe cũng như xuống xe, v́ đa số các thành viên trong đoàn là người lớn tuổi. Họ lo nấu nướng, thức ăn, rửa chén dĩa, lo cho từng chỗ ngồi, chỗ nghĩ. Chúng tôi quả thật cảm động trước những cử chỉ từ ái và hoan hỷ trong cách thức phục vụ của các vị Tăng sỹ chân thành. Đến ngày cuối, trước khi đoàn chia tay, hơn 130 vị Lama đă tụng kinh suốt một giờ đồng hồ để cầu nguyện cho chuyến đi của chúng tôi được thành tựu viên măn. Trong số các vị Tăng sỹ đó, có ba vị là hậu thân tái sinh của những vị Lama cao cấp, được đức Dalai Lama xác nhận. Thật vậy, qua cung cách phụng sự và tấm ḷng hoan hỷ của chư Tăng tại đây mọi người trong đoàn chúng tôi dường như ai cũng thấm thía hơn con đường thánh hoá đời sống của những bậc tu hành.

 

            Tấm Ḷng của Một Vĩ Nhân

          Chúng tôi cố gắng hoàn tất những ǵ cần thiết cho cuộc diện kiến hi hữu của bảy mươi thành viên trong đoàn, những người hằng mong ước một lần trong đời được trực tiếp diện kiến và thi thiết đảnh lễ con người thật của một bậc Thầy vĩ đại, có một không hai. Điều mà chúng tôi lo lắng là làm sao cho đại chúng thực hiện được niềm mong ước của họ. Cuối cùng, mọi việc đă đến. Khoảnh khắc đầu tiên khi diện kiến với Ngài quả thật là hoan hỷ và cảm động. Ngài đă hỏi chúng tôi về thành phần trong đoàn. Chúng tôi cung kính giới thiệu đến Ngài và nói thêm rằng: “Trong đoàn c̣n có cha mẹ của con nữa.”  Ngài lập tức hỏi lại: “Cha mẹ của con đâu, lại đây chụp một tấm h́nh!” Trong lúc chuẩn bị chụp h́nh, Ngài cười thật lớn, có vẻ như tâm đắc điều ǵ, và nói rằng: “Ồ, cha mẹ của người tu sỹ!(Oh! The monk’s parents). Sau đó Ngài cầm lấy chiếc y ca sa trên tay tôi đưa lên đầu chú nguyện và truyền lại cho tôi. Rồi Ngài đă kư tên trên mỗi bức ảnh Đức Bổn Sư và tận tay trao tặng cho tất cả bảy mươi thành viên trong đoàn. Như một điều cảm ứng bất khả thuyết, mẹ tôi vui mừng kể rằng sau mỗi ngày giảng dạy, Ngài đă xuống xoa đầu bà suốt ba ngày liền, mặc dầu bà ngồi xếp bằng nhỏ nhoi giữa chúng hội cả ngàn người. Tôi đă thực sự bâng khuâng khi nghe điều đó. Tôi tự hỏi, có mối tương duyên nào trong con mắt tuệ của Ngài hay chỉ là phước báo của mẹ tôi? Tôi vẫn chưa nắm bắt được bức thông điệp vô h́nh của Ngài. Năm ngày tu tập đă kết thúc. Đă đến lúc đoàn chúng tôi phải giă từ Dharamsala. Trên đường về, ngồi trên xe bus nghĩ đến bóng dáng hiền từ của Ngài bỗng dưng tôi nhớ lại lời dạy cao quư vô bờ mà Ngài đă một lần dạy cho chúng tôi: “Tôi đă học được tâm đại bi không phải từ Thầy tôi mà từ chính mẹ của tôi.” Vâng, lời dạy của Ngài trong khoảnh khắc thành kính này đă thực sự truyền cho tôi bức thông điệp về suối nguồn của tâm đại bi.

 

Om Muni Muni Mahamuni Svaha!

Nguyện cầu Pháp thể của Ngài Vĩnh hằng trong chúng con.

 

 

 

 


White Sands Buddhist Center-Đạo Tràng Cát Trắng 4640 Knost Dr. Mims, Florida 32754, USA- www.cattrang.org