|
|
Kỷ Niệm
KHOÁ TU MÙA ĐÔNG 2006
TẠI ĐẠO TRÀNG CÁT TRẮNG
Kim Bằng
Vừa được chị Thư cho biết tin là thầy Tâm Thiện sẽ có khóa tu mùa đông tại thành phố Mims, Florida là tôi đã lo gọi các ông anh và bà chị của tôi rủ đi tu học chung. Tôi được nghe dĩa thầy giảng Cận Tử Nghiệp, Bát Nhã và 12 Nhân Duyên là tôi đã biết thầy là một vị sư đầy lòng từ. Tôi thấy được đi tu học với chồng con, các anh chị em và cha mẹ là điều hạnh phúc nhất trên đời. May quá kỳ này tôi vừa có anh chồng, chị bạn Diệu Hòa, vừa có ông anh từ Houston cùng đi dự khóa tu mùa đông. Trên xe từ Tampa đến Mims, chúng tôi nghe Pháp và nói Pháp, học hỏi của nhau cũng rất vui, nên đến nơi hồi nào mà không thấy mệt. Anh chồng của tôi lái xe rất đầm, chị Diệu Hòa thì mang đủ đồ ăn, xôi vò sầu riêng, vitamin để đủ sức dậy sớm, thức khuya tu học. Đi tu kiểu này thì sướng quá, không biết có giải thoát được không? Khoá tu mùa đông tổ chức đúng ngày mùng sáu Tết năm Bính Tuất 2007. Đầu năm được đi tu học, không còn gì phước đức hơn…
Xe từ từ đi vào đến con đường của đạo tràng Cát trắng, hai bên có rừng cây Live Oaks và Sabal Palmetto như đang chào đón các thiền sinh. Đi vào hơn hai chục thước thì có cái bảng bên phải, treo trên cây đề “ All the way to heaven”, tạm dịch là “Con đường đến Niết Bàn đã là Niết Bàn rồi”. Vừa đọc được câu trên, tâm hồn chúng tôi càng thấy nôn nao về khóa tu mùa đông năm nay, không biết thầy sẽ giảng về đề mục nào, sẽ gặp được những bạn đạo nào? Như một đứa trẻ, được cha mẹ hứa cho một món quà mình đang mong mỏi, chưa chi tôi đã cảm môt niềm vui rồi. Niềm vui sẽ học được một pháp Phật nhiệm mầu cứu khổ, một bước tiến trên con đường tâm thức, một cái nhìn khác về cuộc đời.
Vào đến parking lot, chúng tôi mang đồ nấu ăn vô nhà bếp trước, vì sợ thùng đậu hủ bị đổ, là hết ăn phở của chị Diệu Hòa nấu cho đêm thứ bảy. Từ parking, đi bộ qua một căn nhà nho nhỏ để ngồi thiền trang trí rất trang nhã, đàng sau có một vườn thiền với nhiều hoa đua nở rực rỡ, thơ mộng, nơi góc có một tảng đá được ghi bốn chữ nho “Hiện Pháp Lạc Trú”. Đi vào sâu hơn thì có chánh điện đang xây, mới có nền bằng xi măng và có cột, có nóc, đàng trước có hồ sen, có cá nhẩy, có cò đang rình, và chim hót vang…đi vào nửa thì có nhiều lều được dựng cho các thiền sinh nào muốn ngủ ngoài trời. Chúng tôi vào ghi danh với Ban tiếp tân và có bảng tên Pháp danh đeo trước ngực để mọi người dễ làm quen với nhau, dễ nhận diện được nhau và để cho
quý thầy gọi và nhớ tên từng thiền sinh. Đến với đạo tràng Cát Trắng, ai cũng mặc áo tràng nâu giống nhau, ai cũng đối xử với mình như trong gia đình, rất thân mật và cởi mở. Đúng là tinh thần Lục Hòa. Ba anh em chúng tôi và chị Hòa được ngủ một cái lều có thể ngủ sáu người được. Chúng tôi mang sleeping bag và dọn dẹp chổ ngủ xong thì đến giờ giảng pháp.
Ngày thứ sáu, là ngày đầu nên các thầy có buổi lễ Trưởng Tịnh, giữ mười giới thiện nghiệp và sám hối cho các thiền sinh. Tôi thấy buổi lễ rất giản dị nhưng rất long trọng, với sự hiện diện của Hòa Thượng Chứng Minh, Thầy viện chủ, chư tăng từ California, và Ft. Lauderdale về. Trong buổi lễ, tôi cảm thấy như các Chư Thiên đang ở chung quanh khói hương trầm trên chánh điện và chứng kiến các khóa sinh đang quỳ lạy thọ giới, vì không gian rất yên tĩnh của núi rừng và hình như thời gian đang ngừng trôi. Thầy Tâm Thiện, giọng tụng kinh rất trầm, rõ và êm dịu làm tỉnh thức tâm hồn thiền sinh. Thầy có dặn là trong suốt khóa tu học, thiền sinh nên ráng ít nói, hay chỉ nói khi cần thiết mà thôi. Sau đó là ăn cơm trưa, bác Quảng Chúng đánh chuông một cách rất tế nhị nếu ai nói hơi…. nhiều. Sau đó là giờ nghỉ trưa và lo dọn dẹp đạo tràng vì biết chiều sẽ có nhiều người đi làm về sẽ đến dự khóa tu. Trưa hôm đó Thầy Nhựt Châu giảng về đề tài “Làm sao sống an lạc trong đời sống hằng ngày”. Thầy giảng chúng ta muốn sống hạnh phúc, phải biết nhìn lại mình, sống trong giây phút hiện tại, sống giản dị, tha thứ và luôn luôn lấy lòng từ bi làm căn bản.
Sau khi nghe giảng là giờ thiền hành. Tất cả khóa sinh đều xếp hàng bốn, nghe Thầy Tâm Thiện giảng về cách đi thiền hành dở, bước, đạp .. dở, bước, đạp…, đi chậm, tay buông xuống, hay hai tay chắp đàng trước, mắt nhìn đàng trước một hai thước, tâm để ở bước chân dở, bước, đạp... Thầy hỏi có ai biết Tâm ở đâu? Và lấy ngón tay gỏ vô đầu, vô vai và nói: “Đâu có cảm thọ, đó có Tâm vì cảm thọ là thức ăn của Tâm thức”. Lúc đầu tôi còn nhìn xuống bước chân, từ từ quen rồì, tôi đi tự nhiên hơn, vai buông thả hơn và Tâm để gọn ở bước chân. Hai hàng áo nâu được các thầy dẫn đầu, đi thiền hành trên con đường cát trắng vào rừng rất đẹp và yên tĩnh. Mỗi ngày đều có hai giờ thiền hành, ngày đầu tôi còn muốn nhìn cảnh hai bên, dần dần, tôi chú ý vào bàn chân hơn và không để ý tới cảnh và người chung quanh, tâm tôi cảm thấy thoáng hơn và nhẹ nhàng hơn. Có lúc tôi nghe được cả nhịp tim đập đều đặn, mạch máu chảy vào và ra từ tim đến tận ngón chân bước trên lá vàng khô. Tôi khó quên những bước đi thiệt là an lạc này, trong chánh niệm và thanh tịnh trên cát trắng. Tôi hy vọng tôi đem được sự an lạc này, niềm vui này, và chánh niệm này trong từng giây phút sống ngoài đời, khi đi làm, khi rửa chén, khi lái xe,…..
Tối hôm đó Hoà Thượng chứng minh giảng về “Con người khó thương”. Hoà thượng lớn tuổi rồi, nhìn rất nghiêm nghị và từ bi, nhưng giảng rất vui và dễ hiểu, không kém phần thâm sâu. Chúng tôi ngồi nghe không thấy mỏi mệt chút nào. Giảng xong chúng tôi ra ngủ ngoài lều, đêm đó tuy rất lạnh, chắc phải 40ºF, nhưng pháp lạc thật lạ lùng, tôi không cảm thấy lạnh mà ngủ rất yên lành cho đến sáng.
Sáng ngày thứ hai, chuông thức 5 giờ sáng, gà gáy vang vảng gần đâu đây. Tôi dậy lo đánh răng rửa mặt, uống ly trà nóng, ấm cả lòng. Ly trà nóng, sưởi hai bàn tay lạnh của tôi, tự nhiên tôi thấy thương những người đã và đang lo tổ chức khóa tu. Đã từng tổ chức khóa tu, tôi biết là phải lo rất nhiều chuyện nhỏ lớn trong âm thầm, kiên nhẫn, với tâm rộng mở và nhu hòa. Tôi đến cám ơn sư cô Cát Tường, anh chị Thiện Mai, anh Sơn, anh Đức , chị Thư, gia đình bác Quảng Chúng Tâm Tri,..… 5 giờ rưỡi sáng là chuông đánh báo thức giờ tụng kinh và ngồi thiền. Sáng nào cũng có sám hối và lạy hồng danh 108 vị Phật. Đang lạnh, được lạy Phật như tập thể thao, ấm cả người và còn chảy mồ hôi rất khoẻ. Tôi rất thích lạy Phật và lạy với thân tâm là một theo kiểu Yoga. Lạy như vậy tôi cảm thấy mình có thể nhập vào từng hạnh nguyện và hồng danh các đức Phật.
Hôm nay, tôi mới được dịp ngồi ăn trưa với bác Mật Nghiêm và chị Kim Chi, hai người mà tôi chỉ được nghe qua dĩa thâu giới thiệu thầy Tâm Thiện, hai người mà tôi thường khâm phục đã mang Đuốc Tuệ đến cho mọi Phật tử trên thế giới. Bác Mật Nghiêm xuất khẩu thành thơ, mà thơ thiền đầy âm hưởng đạo. Hình như bác nhìn đời với con mắt quán chiếu và tự tại. Chị Kim Chi là người bạn đạo đã từng đi Ngũ Đài Sơn, lạy tam bộ nhất bái với tôi hai năm trước, là người tôi khâm phục về tài phiên dịch và giọng nói Bắc êm dịu và nhẹ nhàng. Chị vừa nghe các thầy giảng một tai, vừa dịch lại cho các bạn đồng tu Mỹ, một cách dễ dàng và nhanh chóng. Hai người học trò này của thầy qua từ California để dự khóa tu này, mà còn qua sớm để giúp thầy. Tôi thấy ở đạo tràng Cát Trắng, chúng tôi được tu học 24 giờ trên 24 giờ. Những người ở đạo tràng ai cũng dễ thương, nhu hòa, khiêm nhường, tinh tấn và rất vui vẻ. Chúng tôi học được Pháp từ Hoà Thượng, Thầy, các Tăng Ni và từ các bạn đồng tu.
Hôm nay, chúng tôi được thầy Tâm Thiện giảng về Sám Hối. Thầy đổi đề mục Thiền như đã định qua đề mục này, dễ hơn cho thính chúng. “Tội từ tâm khởi, đem tâm sám, Tâm được tịnh rồi, tội liền tiêu. Tội tiêu tâm tịnh, thảy đều không, Thế mới thật là chơn sám hối”. Câu này tôi tụng nhiều lần như vẹt, không hiểu thấu, nay sau khi thầy giảng tôi thấy câu này quá hay. Thầy giảng gần hai tiếng mà như vẫn không thấy đủ, ai cũng muốn nghe thêm. Thầy hứa Hoà thượng sẽ giảng tiếp tối nay, trước đêm văn nghệ. Tối đó Hoà Thượng giảng về đề tài viên Sỏi . Hòa Thượng lúc nào cũng lựa đề tài rất giản dị nhưng giảng rất vui nhộn, với nhiều câu chuyện cười làm cho ta dễ nhớ lời dạy “Không tu thì thôi, có tu là phải thành Phật và hẹn gặp lại trong hội Long Hoa”.
Được đi tu học, mà còn được ăn chay rất ngon, hình như thầy đưa ra thực đơn cho nhà bếp và Sư cô. Tôi phục nhất là ban ẩm thực, những người này hy sinh, ngày đêm phụng sự làm công quả, cơm nước cho cả trăm người ăn mà vẫn vui vẻ, hòa nhã, không to tiếng. Thường nhà bếp là nơi ồn ào, động tâm nhất nhưng ở Cát Trắng ai cũng im lặng làm việc một cách hăng say.
Tối thứ bảy là có văn nghệ lửa trại, có quý thầy từ chùa Pháp Vũ đến cùng chia vui. Các thầy và Phât tử Cát Trắng hát và ngâm thơ còn ‘hay hơn’ Paris By Night. Lửa trại về đêm càng ngày càng thân mật và vui, có ca đoàn đạo tràng Cát Trắng hát những bài với âm hưởng Đạo. Tôi nhận thấy quý thầy đối xử với nhau rất ân cần, thân mật và không kém phần cung kính. Chúng tôi được ăn bánh tiêu nóng mới chiên, uống trà sen ngon và nghe đàn hát ngâm thơ cải lương thiệt là hay. Bây giờ tôi mới biết các thầy có nhiều tài quá mà chúng tôi không biết. Kết thúc lửa trại là nối vòng tay lớn và dây thân ái.
Ngày cuối, có lẽ là ngày làm chúng tôi cảm động nhất vì Hoà thượng và quý thầy làm lễ quy y cho bốn anh chị Phật tử và sau đó cho chúng tôi nói cảm nghĩ về khóa tu. Mỗi nhóm từng địa phương xa gần có Canada, Virginia, Alabama, California, Texas, v.v…lên phát biểu ý kiến, cảm tưởng của mình. Có anh Mỹ pháp danh Nguyên Từ làm bài thơ được thầy dịch “ Tiếng chuông thức tôi dậy, sau một ngàn năm đã ngủ…tôi đang còn sống, và đang sống ở đây.”. Có chị cảm hứng bài ngậm ngùi thành thơ đạo, có anh nói về sự thể nhập của tâm trong lúc thiền hành, có anh Đại tá cũng rơi lệ trước bàn thờ Phật, ai cũng bày tỏ tấm lòng chân thật cám ơn Hoà Thượng, Thầy Viện Chủ, quý chư Tăng Ni, và ban tổ chức đã giúp họ có một khoá tu thiệt là viên mãn.
Tôi nhìn lên câu đối treo hai bên bàn thờ Phật trước khi ra về với gói kẹo trong tay được chính tay Hoà Thượng ban cho :
“ Cát bụi thời gian, xóa sạch dấu chân xưa
Thôi phiêu lãng một thời ôm gối mộng.
Trắng dã cõi lòng nâng niu gót hài Phật,
Bạt trầm luân mấy độ ở nhân gian.”
|