|
|
|
|
Tâm Bồ ĐềKhải Thiên
Bạn
thân mến, Trong các
thời khóa tụng niệm
hằng ngày,
chúng ta thường nghe lời
cầu nguyện rằng:
“…tâm Bồ đề
kiên cố…” Vậy,
tâm Bồ đề
là gì và nó quan trọng
như thế nào trong cuộc
hành trình tu tập cũng
như cho cuộc
sống hiện tại của
chúng ta? Trước hết, xin chia
sẻ với bạn một
điều, rằng tâm Bồ
đề là yếu tố
căn bản của mọi pháp
môn tu tập và là yếu
tính của cuộc sống
hạnh
phúc, giải thoát, và giác
ngộ theo kinh nghiệm thực tiễn
của đạo Phật. Chỉ
có tâm
Bồ đề mới thực
sự là “đạo
tâm”, và những ai sống
và hành xử theo tâm Bồ
đề mới
xứng đáng được
gọi là “người
có đạo tâm”. Vì
lẽ, từ trong bản chất
sâu xa, tâm
Bồ đề chính là
sức sống hướng về
tuệ giác vô thượng,
một sức sống của trí
tuệ vô
ngã có thể giúp bạn
vượt qua mọi giống tố,
đão điên của
cuộc đời để
đạt đến hạnh
phúc. Do đó, tâm Bồ
đề tự thân nó
vốn vượt lên trên
mọi chiều kích phân
biệt của
tôn giáo và triết học,
mặc dầu chính Đức
Thích Ca Mâu Ni là người
đầu tiên
trong lịch sử nhân loại
chứng ngộ, tuyên thuyết,
và giảng giải về tâm
Bồ đề.
Cho nên, bất kỳ ai thực
hành tâm Bồ đề,
không phân biệt tôn giáo
hay chủng tộc,
đều có thể tạo
dựng cho chính mình một
đời sống an lạc hạnh
phúc thực thụ. Những
vấn đề được
giới thiệu sau đây sẽ
giúp bạn hiểu rõ thêm
về bản chất của tâm
Bồ đề. 1.
Ý Nghĩa Tâm Bồ
Đề: Tâm
Bồ đề là một
thuật ngữ quan trọng
trong ngôn ngữ kinh điển
của Đại thừa, tiếng
Phạn (Sanskrit) gọi là bodhi-citta—
tâm (citta) của
sự tỉnh thức-giác ngộ (bodhi) cũng gọi
là giác tâm,
tâm hướng về sự
tỉnh thức-giác ngộ, hay
tâm an trú trong sự tỉnh
thức-giác ngộ.
Mặc dù vậy, tâm Bồ
đề luôn được
hiểu qua hai góc độ khác
nhau: tương
đối—tức
trong đời sống tu tập
các công đức hằng
ngày nhằm đạt
đến sự an lạc hạnh
phúc,
và tuyệt
đối—tức trong sự
chứng ngộ tuệ giác vô
thượng, trở thành bậc
thánh.
Trong đạo Phật truyền
thống có nhiều phương
pháp hỗ trợ cho bạn tu
tập tâm Bồ đề,
bao gồm ba mươi bảy
phần, đó là những
chỉ dẫn cụ thể cho sự
tu tập và phát triển
hạt giống Bồ đề trong
đời sống của bạn. Ở
đây, bạn có thể
chưa quan tâm và thậm chí
không thiết tha gì đến
việc giác ngộ tối
thượng, vì bạn tự cho
rằng mình là con
người trần tục đang
đắm chìm trong những
dục vọng, xung đột,
bức bách, và bất
an giữa cuộc sống đầy
dẫy khổ đau với bao vui,
buồn, được, mất, toan
tính, lo âu…Trong
sự vây bủa bởi các
phiền não hiện tiền như
thế, sự giác ngộ tối
thượng, dầu cao
quý đến đâu
chăng nữa, nhưng trong giờ
phút này, nó quả là xa
vời, viễn vông đối
với bạn. Vả lại, cái
mà bạn đang thiết tha
tìm kiếm đó là
cái hạnh phúc trong
quan điểm của bạn: tình
yêu, tiền tài, danh
vọng…chứ không phải
là sự giác ngộ
tối thượng. Nói khác
đi, bạn có thể cho rằng
mình không phải là ông
thầy tu nên
chuyện tỉnh thức-giác
ngộ không liên quan gì
đến cuộc sống của
mình. Vâng, một
suy nghĩ như thế nghe có
vẻ thích hợp với
“cách tư duy và lối
sống khát vọng” của
riêng bạn, nhưng chính
lối suy nghĩ đó sẽ
đánh mất đi cái
khả năng “sống hạnh
phúc thực thụ” của
bạn! Vì lẽ, cái nhân
của hạnh phúc không bao
giờ nằm trong tình yêu,
tiền tài hay danh vọng, mà
nó nằm
ngay trong “sự tỉnh
thức” của bạn giữa
thế giới của tình yêu,
tiền tài, và danh
vọng. Nếu thiếu vắng
yếu tố “tỉnh
thức”, thì tình yêu
của bạn sẽ đi
đến đâu, tiền
tài của bạn sẽ
được sử dụng
như thế nào, và danh
vọng của bạn sẽ
được bồi đắp
bằng
cái gì? Trên thực tế,
khi bạn yêu đương
một cách ngu muội, không
tỉnh thức, thì
cái kết cuộc là tình
yêu của bạn sẽ trở
thành một loại “tình
yêu mù quáng”, ắt
hẳn sẽ dẫn đến
khổ đau. Tương tự
như thế, khi kiếm tiền
cũng như xài tiền, nếu
bạn không tỉnh thức thì
chắc gì bạn kiếm
được tiền và
kiếm tiền một cách tốt
đẹp,
cũng như xài tiền một
cách hợp lý và hữu
ích? Do đó, dẫu bạn
là người trần tục,
nhưng nếu bạn có tỉnh
thức hay ít ra là có khát
vọng hướng đến
sự tỉnh thức—tính
chất của tâm Bồ
đề—thì bạn sẽ
có khả năng tạo dựng
và gìn giữ cái hạnh
phúc của
bạn một cách bền vững
và lâu dài. Sự thiếu
hiểu biết và thiếu
tỉnh thức trên
con đường tìm kiếm
hạnh phúc bao giờ cũng
là chướng ngại cho hạnh
phúc hay nói
khác hơn đó chính
cội nguồn của khổ đau.
Do đó, chúng ta cần
thiết phải tu tập tâm
Bồ đề. 2.
Cuộc Sống và Tâm Bồ
Đề: Vậy
thì làm thế
nào để tu tập và
phát triển tâm Bồ
đề? Để nuôi
dưỡng và phát triển
tâm Bồ đề,
điều
trước tiên bạn nên
làm đó là tự xây
dựng cho chính mình một
khát vọng hướng
đến
một đời sống tỉnh
thức và nỗ lực thực
hành ba điều thiện căn
bản: (i) nguyện không
làm các việc ác, (ii)
nguyện làm các việc
lành, và (iii) nguyện làm
lợi ích cho
chúng sinh—nhiêu ích hữu
tình. Tùy theo khả năng
của bạn mà từng
bước bạn hoàn
thiện bản thân mình dựa
vào khát vọng tỉnh thức
và ba điều thiện căn
bản này. Ở
đây, bạn nên nhớ
rằng, nền tảng của
trái tim Bồ đề là
tâm đại bi và tuệ
giác vô
ngã. Do vậy, khi tu tâm Bồ
đề, bạn không những
không làm các việc ác,
làm các
việc lành (để hoàn
thiện bản thân) mà còn
phải làm những điều
lợi ích cho chúng
sinh (cho tha nhân). Vì nếu bạn
chỉ nghĩ đến cái
ích lợi của bản thân
không thôi,
thì nỗ lực tu tập của
bạn sẽ dễ dàng bị
điều động bởi
tâm phàm phu ích kỷ.
Đức Đạt
Lai Lạt Ma thường dạy,
chúng ta có hai sự ích
kỷ, một là ích kỷ ngu
xuẩn—chỉ
quan tâm đến bản thân
mình, hai là ích kỷ khôn
ngoan—quan tâm đến nỗi
khổ của
tha nhân. Chẳng hạn, khi bạn
có một đồng, bạn
dùng đồng đó
tiêu xài cho chính bản
thân, thì một đồng
đó xem như “đã
hết”; nhưng khi bạn
dùng đồng đó
để giúp đỡ
tha nhân, thì đồng
đó “vẫn còn”.
Nói khác đi, cái ích
kỷ khôn ngoan là một
lối
nói khéo léo nhằm nhắc
nhở bạn rằng, khi làm
một việc thiện nào
đó cho tha nhân,
bạn sẽ không mất cái
gì hết mà trái lại
bạn đang tu tập các công
đức cho chính
bản thân. Thánh Gandhi nói
rằng: “Nếu tôi hoàn
toàn chú tâm vào việc
phụng sự cộng
đồng, thì lý do
đằng sau đó là
lòng ao ước thành tựu
bản thân tôi.” Vì
thế, trên con đường tu
tập tâm Bồ đề,
bạn phải nỗ lực thực
tập đời sống vô
ngã-vị tha. Nếu bạn
cúng dường, bố thí hay
giúp đỡ tha nhân với
cái tâm chấp ngã, kiêu
căng, hay tự cao, thì
đấy không phải
là tu tập tâm Bồ
đề. Chỉ khi nào bạn
làm một việc
thiện—cúng dường,
bố thí, hay
giúp đỡ tha nhân—
vì khát vọng “nhiêu
ích hữu tình” (mong
muốn làm lợi ích cho
chúng sinh) với trái tim
đại bi-vô ngã, thì
điều đó mới
gọi là là tu tập tâm
Bồ
đề. Thực
tế cho thấy
rằng, trong các pháp vô
thường sinh diệt, thì
tâm của con người là
sinh diệt
nhanh nhất, vì nó luôn
luôn thay đổi dù chỉ
trong tích tắc, ý niệm
này diệt thì
ý niệm khác sinh, cứ như
thế sinh diệt liên hồi,
trừ khi bạn đạt
được sự an
định
trong tâm hồn sau một quá
trình tu tập. Do vậy, nếu
không có tâm Bồ
đề là điểm
tựa cho đời sống tâm
thức của bạn, thì hôm
nay có thể bạn thương
người và giúp
người, nhưng ngày mai
bạn có thể sẽ không
còn thương họ và
giúp họ nữa; đôi khi
không những không thương,
không giúp mà còn trở
lại ghét bỏ, thù hận,
và thậm
chí hối tiếc việc giúp
đỡ trước đây
của bạn. Quả thực là
tội nghiệp và đáng
thương
cho những ai lâm vào hoàn
cảnh như thế này! Nhưng
khi bạn làm một việc
thiện với
tâm Bồ đề, thì
chính bạn một cách
nghiêm túc không cho phép
ý niệm “nay thương
mai ghét” nổi lên trong
tâm của bạn, và do
đó bạn sẽ không bao
giờ ưu phiền hay
hối tiếc một việc
thiện mà mình đã
làm. Điều đó,
không những làm cho bạn an
lạc
hơn và hạnh phúc hơn
trong cái việc thiện mà
bạn đã làm, cho dù
lòng người có
thay đổi ra sao, mà trái
lại nó còn giúp bạn
giữ vững tâm hồn cao
cả và ý nghĩa
của thiện nguyện ban
đầu. Nếu không có
tâm Bồ đề làm
nền tảng, rõ ràng, mọi
việc
thiện mà chúng ta làm có
thể chuyển thành cái
nhân của khổ đau khi cơn
thịnh nộ
của tự ngã (sân si) nổi
lên hay khi tấm lòng ích
kỷ trỗi dậy với bao
điều
tham-sân-chấp ngã! Vì
lí do này,
kinh Hoa Nghiêm cảnh tỉnh chúng
ta rằng: “Trong khi làm các
việc thiện mà đánh
mất tâm Bồ đề
thì đó là ma
nghiệp.” (Vong thất Bồ
đề tâm tu chư thiện
pháp thị
danh ma nghiệp.) Ở đây,
bạn nên hiểu rằng, ma
nghiệp chính là tâm phàm
phu ích
kỷ, tham-sân-chấp ngã
núp bên trong các việc
làm của mình, cho dù
việc làm đó
được
mang danh là thiện nguyện. Như
thế, để nuôi
dưỡng tâm Bồ
đề trong tiến
trình tu tập, bạn cần
phải phát triển tâm
đại bi-vô ngã. Đại
bi là tình thương cao
thượng và rộng
lớn, là sự hiểu biết,
cảm thông và chia sẻ
nỗi khổ đau của tha
nhân. Đức tính vô
ngã trong tâm đại bi là
lòng hỷ xả không bám
víu, không chấp thủ,
không ích kỷ,
không hơn thua, không tranh chấp,
không kiêu căng tự
đại mà luôn thấy
rõ rằng bản
chất của các pháp là do
nhân duyên kết hợp mà
thành; không có cái gì
chân thật
trong “cái tôi”,
“cái của tôi”,
và “cái tự ngã
của tôi”. Tất cả
các pháp đều là
như thế. Trong ánh sáng
của đại bi-vô ngã,
bạn quy hướng mọi
thiện nguyện và đời
sống của mình về với
tâm Bồ đề. Đấy
là nhân duyên làm cho trái
tim đại bi của bạn
thức dậy, làm cho nó có
khả năng ôm ấp-vỗ
về từng nỗi đau trong
sự thăng trầm của
thế gian; nó cứu với
thế gian, và làm cho thế gian
biến thành tịnh độ.
Bạn nên
nhớ rằng, tâm Bồ
đề là nguyên lí
của đời sống chân
hạnh phúc, bởi vì bản
chất của
tâm Bồ đề là
tỉnh thức vẹn toàn, là
từ bi vô ngại, là an
lạc hỷ xả, là tuệ
giác
vô thượng. 3.
Điểm Tựa cho Hạnh Phúc: Tâm
Bồ đề (bodhicitta),
như đã đề cập,
là tâm của sự tỉnh
thức-giác ngộ, là tâm
hướng đến sự
tỉnh thức-giác ngộ, là
tâm an trú trong sự tỉnh
thức-giác ngộ.
Trong tất cả mọi
trường hợp ở trên,
sự tỉnh thức là nền
tảng căn bản, vì chữ bodhi có nghĩa
là tỉnh thức.
Tất nhiên, sự tỉnh
thức được hiểu
ở nhiều góc độ
khác
nhau, từ việc nhỏ đến
việc lớn, từ đơn
giản đến sâu xa, từ
phàm phu cho đến các
quả vị thánh, và tột
cùng là sự tỉnh
thức
toàn diện về cuộc
sống—giác ngộ tối
thượng. Khi nói tâm Bồ
đề là nền tảng,
có nghĩa nó được
xem là điểm tựa vững
chắc cho cuộc sống an lạc
hạnh phúc của bạn,
cho dù bạn đang lang thang thất
thểu trong đau khổ và
thăng trầm của kiếp
người.
Ở đây, chúng ta sẽ
bàn đến một khía
cạnh quan trọng của tâm
Bồ đề, đó là
yếu tính
của hạnh phúc. Trong thói
quen của cuộc sống riêng
tư, bạn
có thể cho rằng, có tình
yêu là hạnh phúc, có
tiền bạc thật nhiều là
hạnh phúc,
có danh vọng là hạnh
phúc, có quyền lực là
hạnh phúc, vân vân. Nhưng
bạn sẽ lấy
cái gì để đảm
bảo rằng những cái
hạnh phúc đó là
chắc chắn và bền vững?
Vâng, đấy
là một câu hỏi vô
cùng quan trọng, nó sẽ
giúp bạn thấy
được tính chất cao
quý của
sự tỉnh thức, nhất là
khi tâm Bồ đề xuất
hiện với tính cách là
điểm tựa cho cuộc
sống hạnh phúc, một
cuộc sống vốn không bị
khuynh đảo bởi lụy
phiền của thế
gian. Hãy lấy một thí
dụ, khi đang xây một căn
nhà, thì sự thành hình
của căn
nhà đó chính là
niềm hạnh phúc của
bạn. Tuy nhiên, khi căn nhà
đã thành hình rồi,
lúc bấy giờ mối quan
tâm thực thụ của bạn
không phải là “bạn
đã có một căn
nhà”
mà là “sự tồn
tại lâu dài của căn
nhà”. Do đó, cho dù
bạn quan niệm hạnh phúc
là
như thế nào đi nữa,
thì bạn cũng cần
đến một điểm
tựa để duy trì cái
hạnh phúc
của bạn. Vậy thì bạn
lấy cái gì để
làm điểm tựa cho hạnh
phúc? Tình yêu? Tiền tài?
Danh vọng? Không, những thứ
này có thể là một trong
những điều kiện cho cái
hạnh
phúc lâm thời của bạn,
nhưng từ bản chất chúng
không thể là và không
phải là nền
tảng của hạnh phúc và
cho hạnh phúc. Vì vậy,
cần phải có một
điểm tựa vững vàng
để duy trì hạnh phúc
của bạn giữa đời
sống của những đổi
thay, vô thường này.
Vâng,
điểm tựa đó
không gì khác hơn là
tâm Bồ đề. Vì
lẽ tâm Bồ đề
vốn cưu mang trong
chính nó một nguồn năng
lượng của đại bi
và sự tỉnh thức sâu
sắc về bản chất của
cuộc sống. Tâm Bồ
đề là trái tim của
hiểu biết và thương
yêu trong ánh sáng của
vô ngã, vị tha. Chính tâm
Bồ đề sẽ dìu
dắt bạn đi qua mọi
giống tố của cuộc
đời.
Trên thực tế, khi bạn
hướng tâm vào, hay an trú
trong nguồn năng lượng
đại bi và
tỉnh thức này bạn sẽ
có khả năng thấy
được sự thật
của cuộc sống vô
thường; do
thấy rõ như vậy, nên
tâm đại bi của bạn
thức tỉnh và tạo dựng
cho chính bạn một
tâm hồn bao dung, độ
lượng trước mọi
hành động ích kỷ, ngu
muội. Ở
đây, bạn nên phân
biệt hai loại tâm căn
bản của một con người,
đó là: tâm phàm phu
và tâm Bồ đề.
Tâm phàm phu thì luôn
cưu mang trong chính nó một
sự ích kỷ, nhỏ nhoi,
gắn liền với
tham-sân-chấp ngã.
Về mặt thế gian, bạn
có thể nghĩ rằng mình
không có lỗi lầm gì khi
dốc hết lòng
chăm sóc cho cái lợi ích
và hạnh phúc của riêng
mình. Tuy nhiên, đấy
không phải
là cách sống khôn ngoan
và cao thượng, và sống
như thế quả thực là
ích kỷ, nông
nỗi! Hãy lấy thí dụ,
bạn sẽ cảm nhận
điều gì khi bản thân
của bạn thì ăn mặc no
đủ, tràn đầy, trong khi
những người khác trong
cùng một căn hộ của
bạn thì nghèo
khổ, đói kém, bệnh
tật? Cho dù bạn là kẻ
giàu sang, nhưng bạn có
thực sự hạnh
phúc hay không khi hàng ngày
phải đối diện với
cái môi trường nghèo
khổ, bệnh tật
và túng thiếu của những
người chung quanh bạn? Do
đó, để thực sự
được hạnh phúc
bạn cần phải có một
trái tim độ lượng
và một tấm lòng vị tha;
nghĩa là bạn không
những chăm lo cho đời
sống hạnh phúc của
riêng bạn mà còn phải
nghĩ đến những
người chung quanh bạn. Sự
thật là, một lâu
đài sang trọng sẽ mất
đi cái vẻ nguy
nga tráng lệ của nó nếu
chung quanh nó là một khu nhà
ổ chuột, rách nát tơi
bời,
và một môi trường
đầy ô nhiễm. Vả
lại, như cổ nhân
thường nói: “Nhà cao
cửa rộng
không bằng tâm lòng
độ lượng.” Sự
so sánh này nói lên ý
nghĩa sâu sắc của cuộc
sống cao thượng phát sinh
từ tấm lòng đại bi,
nó vượt lên trên
tâm phàm phu ích
kỷ. Hơn
thế nữa, nếu bạn chỉ
lo chăm sóc cái
hạnh phúc của bạn bằng
cái tâm phàm phu, thì
chính cái hạnh phúc của
bạn cũng sẽ
biến thành cái hạnh phúc
phàm phu, nghĩa là nó có
thể bị đổ vỡ
trước những xung
đột hoặc là từ
bên trong, hoặc là từ
bên ngoài. Chẳng hạn,
một sự nghi ngờ, một
sự hiềm tỵ, hay một
cơn sân si nổi lên, trong
tích tắc hạnh phúc của
bạn có thể
biến thành khổ đau, bởi
vì nó không được
bảo vệ bởi tâm Bồ
đề. Bạn nên nhớ
rằng,
do tính chất của tâm
phàm phu là tham-sân-chấp
ngã, nên nó không có
khả năng giải
thoát bạn ra khỏi những
khổ đau trong bất kỳ
hình thức nào của sự
tham-sân-chấp
ngã. Vì vậy, bất kỳ
hạnh phúc nào
được xây dựng
bằng tâm phàm phu đều
rất dễ bị
đổ vỡ. Ngay cả khi bạn
làm một việc thiện với
tâm phàm phu, nhưng nếu
thiếu sự
tỉnh thức và thận
trọng, thì tâm phàm phu
có thể sẽ lấn át
mọi ý nghĩa cao đẹp
của việc thiện. Ví dụ,
khi làm được một
việc thiện—cúng
dường, bố thí, hay giúp
đỡ tha nhân—, bạn
sẽ cảm nhận
được một sự an
lạc từ trong tâm hồn
của bạn. Và
chắc chắn rằng, theo luật
nhân quả, thì việc làm
công đức của bạn
sẽ đem đến
cho chính bạn những kết
quả tốt đẹp. Thế
nhưng, bạn phải rất
thận trọng, vì bất
kỳ khi nào tâm phàm phu
trỗi dậy trong con người
của bạn, nó sẽ lôi
kéo bạn đi
xa hơn cái mục đích
và ý nghĩa ban đầu
của một việc thiện,
nghĩa là nó lấy việc
thiện để bồi
đắp cho “cái
tôi” chứ không còn mang
ý nghĩa vị tha và phụng
sự nữa.
Tất nhiên, kéo theo đằng
sau những tâm phàm phu này
là những chuỗi so bì,
hơn
thua, được mất, toan
tính…mà nếu bạn
không thức tỉnh kịp
thời, thì ý nghĩa ban
đầu
của cái việc thiện mà
bạn đang làm sẽ bị
tiêu tan; và rốt cuộc
thì, cái việc
thiện mà bạn làm lại
hóa thành một cuộc chạy
đua của “cái
tôi”. Đấy chính
là sự
nguy hiểm của tâm phàm phu
ích kỷ. Từ
đây, chúng ta thấy rõ
rằng, trong giòng
tâm thức của con người
có hai nhóm phẩm chất
khác nhau: một là nhóm
phẩm chất Bồ đề,
tức là trái tim đại
bi và trí tuệ vô ngã,
và một là nhóm
phẩm
chất phàm phù, tức
là sự ích kỷ, tham, sân,
chấp ngã, kiêu mạn, tỵ
hiềm…Điều
quan trọng mà bạn cần
nghiêm túc nhận xét
đó là, sự ích
kỷ không thể
được diệt
trừ bằng ích kỷ, mà
chỉ có tấm lòng
đại bi mới có thể
diệt trừ được
sự ích kỷ.
Cũng vậy, tâm phàm phu
ích kỷ không thể nào
gìn giữ và bảo vệ
cái hạnh phúc của
chúng ta, mà trái lại,
chỉ có tâm Bồ
đề mới có thể duy
trì hạnh phúc của chúng
ta và làm cho nó trở nên
có ý nghĩa và bền
chắc lầu dài. Đặc
biệt là trong những
lúc bạn phải khốn
đốn vì những thăng
trầm của đời sống
thế gian, thì chính tâm
Bồ đề là nơi
nương tựa cao quý của
bạn, vì tâm Bồ
đề vốn là trái tim đại bi vô ngại,
nó có thể đón
nhận bất kỳ
sự bẽ bàng nào từ
cuộc sống mà không hề
thối chuyển các đức
tính từ bi, hỷ xả.
Chẳng hạn, tình yêu của
bạn dù nóng bỏng và
thiết đến đâu
đi nữa thì nó bao giờ
cũng cưu mang trong chính nó
một khả năng thay đổi.
Nhưng với tâm Bồ
đề, thì mọi
sự thay đổi sẽ diễn ra
theo một hướng tốt
đẹp trong sự tha thứ,
cảm thông, và hỷ
xả. Vả lại, với tâm
Bồ đề, thì mọi
sự thay đổi dù như
thế nào đi nữa vẫn
không đánh
mất nguồn an lạc trong nội
tâm của bạn, cũng như
không để lại bất
kỳ một sự hối
tiếc nào đối với
các việc thiện mà bạn
đã làm. Đấy là
lí do tại sao chúng ta cần
thiết phải nuôi dưỡng
tâm Bồ đề trong suốt
con đường sống thiện
và hành thiện của
mình. Bạn không cần
thiết phải cắt nghĩa
hạnh phúc là như thế
nào, nhưng nếu bạn
tu tập và phát triển tâm
Bồ đề, chắc chắn
bạn sẽ được
hạnh phúc vì bản chất
của
tâm Bồ đề là
những phẩm chất cao
thượng của lòng
đại bi và trí tuệ
vô ngã, có năng
lực hóa giải mọi phiền
não của thế gian. Do vậy,
cái yếu tính của hạnh
phúc chân
thật trong đời sống
của chúng ta chính là tâm
Bồ đề, và cái
điểm tựa cho hạnh
phúc của chúng ta cũng
chính là tâm Bồ
đề. Bạn nên nhớ
rằng, tâm phàm phu ích
kỷ
là nguyên nhân của
tham-sân-chấp ngã—vốn
là cội nguồn của khổ
đau; do đó, nếu hạnh
phúc của bạn
được xây dựng
trên nền tảng của tâm
phàm phù ích kỷ, thì
nhất định
cái hạnh phúc đó
sẽ đưa đến cái
kết cuộc khổ đau. Và
ngược lại, nếu hạnh
phúc của
bạn được xây
dựng trên cơ sở của
tâm Bồ đề, thì
chắc chắn, dù có gian
truân như
thế nào đi nữa, hạnh
phúc của bạn vẫn là
nguồn an lạc thực thụ
và nó sẽ đưa
bạn
đến bến bờ của
chân hạnh phúc. Vì vậy,
nếu bạn muốn tình yêu
của bạn được
bền
chắc, bạn phải khởi
sự yêu thương bằng
trái tim Bồ đề. Nếu
bạn muốn hạnh phúc của
bạn được bền
chắc, bạn cũng phải xây
dựng nó bằng trái tim
Bồ đề.
4. Trú Xứ
của Tâm Bồ Đề: Có
thể bạn sẽ thắc
mắc rằng, nếu hạnh
phúc cần phải có tâm
Bồ đề làm điểm
tựa, vậy thì tâm Bồ
đề sẽ
tựa vào đâu để
phát sinh? Vâng, đó là
một câu hỏi rất thú
vị. Trước hết bạn
nên
ý thức rõ rằng, không ai
có thể ban tặng cho bạn
tâm Bồ đề, Đức
Phật cũng không
thể ban cho bạn tâm Bồ
đề, Thượng Đế,
nếu đang hiện diện,
cũng không thể ban
cho bạn tâm Bồ đề,
mà trái lại bạn là
người duy nhất có thể
xây dựng cho chính
mình tâm Bồ đề. Do
đó, bạn nên biết
rằng trú xứ của tâm
Bồ đề không phải
ở thiên
đường hay tịnh
độ, mà ở ngay nơi
chiếc thân héo hắt và
thế giới trần tục này.
Kinh Pháp Bảo Đàn nói
rằng: “Phật pháp ở
thế gian, không thể lìa
thế gian mà có
giác ngộ; lìa thế gian
để tìm kiếm Bồ
đề, chẳng khác nào
đi tìm sừng của con
thỏ.”
(Phật
pháp tại thế gian, bất ly
thế gian giác, ly thế mích
bồ-đề, cáp tợ
cầu thố
giác). Vâng,
thế gian, khổ đau,
phiền não, sinh tử…
chính là mảnh đất
mà từ đó bạn có
thể cất lên khát vọng
Bồ đề,
nuôi dưỡng trái tim Bồ
đề, và thực hành
đời sống của Bồ
đề. Chính trong khổ đau,
bạn mới có cơ hội
nhìn thấy được
chân lí của đời
sống, vì khổ đau luôn
cưu mang
những đức tính cao
thượng. Chẳng hạn do
buồn rầu, xót xa trước
những cảnh tượng
chết chóc, đau thương,
bệnh tật, thảm họa và
ách nạn, mà bạn có
thể tẩy trừ những
tánh khí kiêu mạn trong con
người của bạn. Cũng
vậy, do sống trong cảnh đau
thương,
thăng trầm của kiếp
người mà bạn mới
khởi niệm bi mẫn đối
với muôn loài chúng
sinh; bạn không muốn gây
thêm tội lỗi và tâm
sẽ hoan hỷ với đời
sống đức hạnh.
Thật vậy, chính biển
khổ tạo cơ duyên cho
bạn phát khởi tâm Bồ
đề, hướng đến
một
đời sống từ bi, cao
thượng vượt lên
trên mọi tranh chấp, hơn thua,
đố kỵ của tâm
phàm phu ích kỷ. Tuy nhiên, để
giữ vững tâm Bồ
đề, bạn cần phải
tư duy sâu sắc về sự
thật của cuộc đời
(vô thường, vô ngã),
về nỗi khổ của chúng
sinh sống trong bóng tối (vô
minh), về những trăn trở
của tập khí và nghiệp
lực
của con người, về
đức hạnh và trái tim
đại bi của Đức
Phật, cũng như về
đời sống
cao thượng và những
đức tính hy sinh, xả kỷ
của các bậc Thánh tôn
quý. Càng suy
nghiệm một sâu sắc về
những pháp như thế, tâm
đại bi của bạn sẽ
càng mở rộng đến
bao la, không biên giới. Tâm
đại bi là chất liệu
nuôi duỡng trái tim Bồ
đề. Như
tình thương của
người mẹ đối
với đứa con duy nhất
của mình, cho dù nó có
hư hỏng
ra sao đi nữa, thì người
mẹ vẫn thương yêu
nó cho đến giây phút
cuối cùng. Thật
vậy, nếu không có tâm
đại bi và trí tuệ
làm nền tảng cho cuộc
sống tâm linh của
chúng ta, thì những khổ
luyện xác thân và tâm
thức của mình rốt cuộc
chỉ đưa đến
một sự héo hắt, úa
tàn, như khúc gỗ mục,
chẳng có ích gì.
Đây là lí do mà
Phật
giáo Đại thừa nhấn
mạnh đến sự nghiệp
của một vị Bồ
Tát—trái tim khát vọng
cứu độ
hết thảy chúng sinh, cho
đến khi không còn một
chúng sinh nào đắm chìm
trong cõi
khổ đau, thì khi đó
ngài mới hoàn tất công
vụ “nhiêu ích hữu
tình” của mình. Bạn
nên nhớ rằng, tâm
đại bi và trí tuệ
là tinh thể của trái tim
Bồ đề, và rằng
trái
tim đó chỉ có ý
nghĩa khi nào nó hiển
hiện giữa trần gian. Tuy nhiên,
đối với
những ai mới phát tâm
Bồ đề hoặc tâm
Bồ đề chưa
được kiên cố,
thì cần phải nỗ lực
tu tập hơn nữa và cũng
cần có sự giúp
đỡ của các bậc
Thầy, vì sóng gió của
thế
gian—tham, sân, si, mạn, .v.v.—
đôi khi mạnh đến
mức bứng cả “gốc
cây Bồ đề còn
non trẻ” của bạn. Nói tóm lại,
cuộc sống của con
người trên thế
gian này không có cái gì
là bền chắc, vì mọi
thứ luôn luôn thay đổi.
Sự thay đổi
có khi làm cho cuộc sống
tốt đẹp hơn, nhưng
cũng có khi nó làm cho
cuộc sống tồi
tệ hơn. Giữa giòng
đời luôn trôi chảy,
quả thực bạn không thể
nắm chắc một cái
gì trong tay được. Tuy
nhiên, bạn có thể biết
chắc một điều rằng,
bao lâu bạn còn
dong ruổi với tâm phàm phu
cũng như xây cuộc sống
của bạn trên nền tảng
của tâm
phàm phu, thì bấy lâu
bạn vẫn phải tiếp tục
chìm đắm trong thế gian
lụy phiền bởi
được, mất, hơn, thua,
buồn, giận, thương,
ghét…Và rằng, cho
đến khi nào cuộc sống
của bạn được
xây dựng trên nền tảng
của tâm Bồ đề,
thì khi đó cả nghìn
thế gian
này cũng không còn khả
năng chia rẽ cuộc sống
chân thật của bạn nữa,
vì bạn đã
sống, an trú trong trái tim Bồ
đề và bạn đến
với thế gian cũng bằng
trái tim Bồ
đề. Xin chắp tay cầu
nguyện cho tâm Bồ đề
của bạn luôn kiên cố.
(Trích:
Khai Thien, Foundation of Your Spiritual
Journey)
|