|
|
LỊCH SỬ TƯ TƯỞNG
VÀ TRIẾT HỌC TÁNH KHÔNG
Thích Tâm Thiện
~oOo~
MỤC LỤC
Lời dẫn
Chương 1
- Tổng Luận
Chương 2
- Thế Giới Quan Phật Giáo
Chương 3
- Sự Ra Đời Của Tánh Không Luận
Chương 4
- Học Thuyết Phân Kỳ Và Hệ Thống Phân Giáo
Chương 5
- Triết Học Tánh Không
Chương 6
- Đại Cương Triết Học Trung Quán
Chương 7
- Bản dịch Việt ngữ Trung Luận
Chương 8
- Chú Giải Các Thuật Ngữ Trong Trung Luận
~oOo~
LỜI DẨN
Có thể nói rằng "Tánh Không luận" là
một hệ thống triết học đặc thù của Phật giáo trong
thời kỳ phát triển. Sự xuất hiện của nó như là một
dấu ngoặc vĩ đại, mở ra trang sử-tư tưởng mới cho
các hệ thống triết học Phật giáo Đại thừa, mà
khúc dạo đầu chính là hệ thống kinh tạng
Bát Nhã ; rồi sau đó, Long Thọ, qua triết học
Trung Quán, đã dệt nên chương "khải hoàn"
cho tiến trình lịch sử tư tưởng và triết học Tánh
Không. Đây chính là một bước chuyển y
(Paràvrtti) kỳ vĩ và hết sức táo bạo trong lịch
sử tư tưởng Phật giáo Ấn Độ, kể từ thế kỷ thứ II. TL sau
Phật diệt độ mãi cho đến thế kỷ thứ VII, khi Nguyệt Xứng
(Candrakìrti) hoàn thành hệ thống triết học Trung
Quán.
Sự ra đời của Tánh Không luận đã đánh đỗ mọi
học thuyết đương thời qua tiền đề "Nhất thiết pháp không"
(Sarvadharma Sùnyatà) của nó, một thứ tiền đề
được mang tên là Phủ định biện chứng, Phủ định
liên hổi, Phủ định cái phủ định ; và cuối
cùng, là phủ định luôn cả sự hiện hữu của
chính nó.
Đối diện với Tánh Không luận, độc giả hoặc là bị
cuốn hút vào thế giới của hư vô không
tận, nơi mà mỗi mỗi hiện hữu đều là không, tất
cả đều là không, cái không bao
trùm lên tất cả từ thế giới ý niệm cho đến thế
giới hiện thực, như một miền vĩnh tịch cô liêu ; hoặc
là sẽ một phen thể nhập vào dòng trôi
chảy của thực tại, một thứ thực tại bất khả thuyết bởi
ngôn ngữ, đang nở nụ trưng bày giữa
lòng hiện hữu - đấy là "thực tại-Tánh
Không".
Nhưng trái lại, cái kỳ vĩ của Tánh Không
luận không phải là động lực đẩy đưa đến một sự diệt tận
hay phủ quyết sạch trơn, mà là khả tính năng
động, vô biên và nhiệm mầu của nó.
Nói theo ngôn ngữ của Long Thọ : "Tất cả đều hợp lý
vì hợp lý với Tánh Không, tất cả không
hợp lý vì không hợp lý với Tánh
Không". Cái "hợp lý" ở đây chính
là lý do hiện hữu (raison d'être) của nhất thiết
pháp. Nếu không có nó, thì mọi thứ cơ
đổ của trần gian này từ các loài vô
tình cho đến hữu tình đều trở nên trơ lì,
thụ động và không còn khả năng vận hành, như
sự trôi chảy tương tục của dòng sông. Như thế, nếu
phủ nhận Tánh Không, là phủ nhận khả tính
sinh khởi và vận hành của thế giới thực tại
khách quan-hiện hữu với/giữa muôn ngàn sai biệt đa
thù. Nhưng nếu thừa nhận Tánh Không như một định
tính cố hữu, đích thực, thì thế giới tương
quan duyên khởi này bỗng phút chốc hóa
thành lầu đài xây trên bãi cát.
Và như thế, sẽ không có bất kỳ một khả thể
nào có thể được hình thành, cho đến mọi
vấn đề thiện ác, nhân quả cũng băng tiêu,
và không còn được bàn đến nữa.
Vậy, "Tánh Không luận" sẽ xuất hiện như thế
nào để khả dĩ được chấp nhận trong một bối cảnh đa đoan
lý luận mà không hề chối từ mọi đức
lý thiện ác trong cái cơ cấu tương quan của tri
thức thường nghiệm, để rồi sau đó, nó vực dậy
và làm cho sống động mọi tư tưởng-triết học đang bị
héo hắt và phai tàn theo thời gian sau Phật
diệt độ cả nghìn năm ? Một câu hỏi như thế có thể
được đặt ra không những trên bình diện lịch sử của
hiện thực, mà còn trên cả bình diện giả
thiết của lịch sử tư tưởng triết học và tôn giáo.
Khoảng những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ này,
tôi đã lần đầu nghiên cứu về Tánh Không
luận qua tác phẩm "Thiền luận" của Đại sư Daisetz Teitaro
Suzuki, rổi kế đó là một số tác phẩm viết về
Tánh Không luận của các học giả có
thẩm quyền chuyên môn như : T.R.V.Murti, Ed.Conze,
J.May, Stcherbatsky, J.Takakusu... Tôi đã nhận được sự
nhiệt tình khích lệ của bạn bè, song tôi
luôn luôn ngần ngại viết về Tánh Không
luận, mặc dù trong tác phẩm "Tìm hiểu
nhân sinh quan Phật giáo", tôi có đề cập
khái quát về Táánh Không thông
qua kinh Bát Nhã. Mãi cho đến gần mười năm sau,
các bạn bè của tôi ở Đại học Temple, bang
Philadelphia, đã gửi cho tôi một số tài liệu
về Tánh Không luận, đặc biệt là tác phẩm
"Trung Quán luận" của Long Thọ với nhiều bản dịch và
chú giải khác nhau. Từ đó, tôi bắt đầu
khởi sự nghiên cứu về triết học Trung Quán một
cách nghiêm túc, mà khởi đầu là sự
đối chiếu, so sánh và dịch lại "Trung luận".
Và sau đó, tôi làm một vài
nghiên cứu nhỏ có liên hệ trực tiếp đến Trung luận
qua chủ đề lịch sử-tư tưởng và triết họcTáánh
Không. Công việc này được hoàn tất
vào tháng đầu mùa Thu năm 1998 với sự
giúp đỡ chân thành của các cộng sự
trong việc đối chiếu và hiệu đính lại bản dịch Trung
luận của tôi.
Trong quá trình nghiên cứu và phiên
dịch, tôi luôn tự nhủ rằng với tri thức nông cạn,
lại còn bị buộc chặt bởi các phiền não,
nghiệp chướng thì làm sao có thể thông đạt
trọn vẹn giáo huấn của các vị luận sư, huống nữa
là diễn đạt lại ý nghĩa thâm
sâu và uyên áo của nó. Vì
thế, nội dung của tập sách này ắt hẳn không
thể tránh khỏi những lỗi lầm, sai sót. Nơi
đây, tôi xin thành kính được đón
nhận sự chỉ giáo của các bậc thượng nhân,
quý độc giả và bằng hữu, và xin chân
thành giới thiệu tác phẩm này cùng
quý vị.
Sài Gòn, mùa Thu '98
Tác giả
~oOo~
|