Những Chuyến Đi Của Đời Người

Với tôi, dường như ngày, tháng và những vòng quay đồng hồ đã trở thành xa vời như cái vời vợi của trời Tây Bắc mùa xuân. Mùa của tình yêu, của chồi non cùng những bước chân tới những vùng đất cũ mà mới của đất Bắc mến yêu. Một cung đường độc hành và những trải nghiệm đầy màu sắc.

Từ Sài Gòn tôi bay ra Hà Nội trên chuyến bay mà tôi cũng không biết là mấy giờ. Không đặt trước vé, tôi xách tất cả hành trang ra Tân Sơn Nhất những mong “ăn vạ” được một cái vé của một người bận rộn mà lỡ giờ bay. May mắn, tôi chỉ phải chờ nửa tiếng để chuyển qua chuyến bay gần nhất thay vì vị trí đã mua vào lúc 16h chiều.

Thói quen từ 4,5 năm nay. Ngay khi tới Nội Bài, tôi gọi điện ngay cho Talisman để “tổ chức” một buổi offline nóng tại số 4 Lý Thường Kiệt, quán cafe mà tôi dùng để chào hoặc tạm biệt Hà Nội trước và sau mỗi hành trình.

Cuộc hàn huyên của những người xa nhau cho tôi một cảm giác ấm cúng lạ kỳ. Vẫn Hưng còm, vẫn Talisman đấy, vẫn Minh Vẹt Con của tôi đấy mà sao thấy ai cũng mới, thấy ai cũng đáng yêu biết bao nhiêu. Trái ngược với khi tôi còn bê tha, lượt khượt sớm rượu chiều bia đất Hà Thành. Những câu chuyện không đầu cuối hay có một nội dung cố định cứ thế cuốn chúng tôi đến giờ chia tay. Tôi lại được ngắm nhìn Hà Nội, lại thấy cái tôi ghét lắm. Và cả cái tôi nhớ đến điên cuồng khi ở xứ băng tuyết và núi đá. Tôi ở Hà Nội 3 ngày và dành hầu hết thời gian để đi ăn cái tôi thích, xem cái tôi muốn và làm những gì tôi không thể có được khi ở Island Peak.

Theo kế hoạch, tôi sẽ về thăm gia đình và tập luyện thêm chút đỉnh cho chuyến đi cuối cùng tới Everest. Tuy nhiên, kế hoạch với tôi thường là …chẳng có một kế hoạch nào hết. Cái ngẫu hứng Lý Ngựa Ô lại cồn cào tâm trí. Tôi ì ạch vác đống “hàng khủng” ra ga Hà Nội. Lại một đêm không ngủ.

6h30 sáng. Ra khỏi ga, tôi phi thẳng tới quán nước ngay trong sân ngoài Ga, nơi có ông cụ bán nước rất thú vị mà lần nào tôi cũng ghé ngay khi tới Lào Cai. Lần này, dù đã khá lâu nhưng cụ vẫn nhận ra tôi vì có lẽ cái dáng người cùng 2 cái balô “vật vã” mỗi lần tôi lên đã để lại khá nhiều ấn tượng đối với cụ.

Cụ hỏi tôi nhiều chuyện, cụ thấy tôi lớn hơn trước, mập hơn trước, rồi cụ hỏi đủ thứ luôn có trong lý lịch trích ngang. Còn tôi, vừa nhâm nhi ly trà của cụ, vừa thao thao trả lời như được cài tự động.
Từ quán ông cụ, tôi tạt ngang qua nhà ông anh họ ở quảng trường, sạc thêm pin cho máy ảnh, ipop, điện thoại và không ngừng thấp thỏm muốn nhanh chóng rời khỏi đấy để đi một nơi khác, dù rằng tôi chưa biết sẽ đi điểm nào kế tiếp. Thôi thì, tranh thủ lúc nông nhàn, tôi bắt xe đi thẳng tới Hà Khẩu khi đồng hồ vừa tới 7h30 – Giờ cửa khẩu mở cửa.

Bình mình của một ngày đẹp trời
Nơi khởi nguồn của vài….chuyển động
Đất bạn
Đất ta
Linh thiêng biên ải
In dấu non sông

Một nụ cười Sapa nở rộ trong mùa xuân
Một Sapa mờ ảo
Một niềm vui được sẻ chia
Một hành trang đầy đủ
Và hành trình bắt đầu
Từ nơi đã quá gần gũi
Nơi màu xuân đang ngự trị
Và tình bạn cũng nảy lộc
Trên khuôn mặt hây hây má hồng con trẻ
Tạm biệt Sapa mờ sương
Qua những con đường khúc khửu
Đến bản Phố buổi chiều nhẹ
Sống trong một ngôi làng thân quen
Cùng thưởng thức nỗi nhớ cồn cào
Trong ánh đèn le lói
Và chiêm ngưỡng vẻ đẹp vùng cao
Từ bên trong
Tới bên ngoài
Trong nền văn hoá mang đậm bản sắc TBắc
Và cảnh sắc đặc trưng đã tồn tại từ muôn đời
Rồi tôi lại lên đường
lần mò trên những con đường mới, xa hơn và sâu hơn
Và trên con đường mù sương xứ núi
Chỉ có một mình như…truyền thống
Những mong tìm những điều mê hoặc bản thân
Từ sự cô đơn
Đến đơn độc một dòng suối
Trong bữa cơm đạm bạc vùng cao
Tại một ngôi nhà xinh đẹp người Tày
Được chứng kiến niềm vui con trẻ
Đến trầm lắng người già
Bên bếp lửa ấm cúng
Từ nơi ấm cúng ấy
Nơi dòng điện quốc gia đang được mong chờ
Để làm bừng sáng những dẻo cao
Tôi lại tiếp tục lên đường
Qua những con suối
Cánh đồng
Nơi có nước mắt
Cuộc sóng thường nhật
Và ánh mắt thơ ngây

Xa bản làng thân yêu với rừng cọ, đồi chè
Tôi tới với một ngôi làng khác cách đó 4h đi bộ.
Những con đường như một vệt yêu thương giữa bao la đại ngàn
Ngôi làng lặng dần về phái sau
Lác đác trên đường đi từng căn nhà nằm yên bình trên sườn đồi
Sự tình cờ chia buồn trong một đám tang…vui như tết
Này heo
Này dê
Này trâu
và tất bật rượu chè, chiêng trống

Nơi đây, tôi lại có thêm những người bạn mới. Một phần không thể thiếu cho bất kỳ chuyến đi nào

Và những phút ngồi…tâm sự đáng quý
Phút lang thang cùng ông trưởng thôn
Tôi lại trở về nơi xuất phát, mang theo những nỗi niềm trở lại
Về một con đường
Một bản làng hẻo lánh
Một dòng suối mát trong
Tiếp tục con đường trước mặt
Tiếp tục con đường trước mặt

Bình Luận